Giang Sơn chúng tú khí

Ngất tầng xanh một dải Thái Sơn
Phải chăng đây là đỉnh Kim Nhan
Phong cảnh ấy thần tiên ai xếp đặt
Mây vờn cửa động hồn man mác
Rêu vẽ sườn non ánh mập mờ
Gió êm ru, hoa cỏ sẽ phất phơ
Đá ngũ sắc trơ trơ cùng tuế nguyệt
Cây cổ kính ngòng ngoèo xanh biêng biếc
Sương lam mờ điểm xuyết non tươi
Giọng chim ca trong vất vẻo lưng trời
Hoà địch vượn đu người vào cõi mộng
Ngọn tháp bút từng không cao sừng sững
Miệng thu tinh lối thẳm tói mò mờ
Hỡi ngàn xưa ! Ai anh hùng, ai nữ kiệt
Ai nghệ sĩ, ai văn nho
Hồn phảng phất bay giờ nào những kẻ
Phải chăng lối đào nguyên đấy nhỉ
Cùng khen cho tạo hoá khéo an bài
Anh Sơn một cảnh bồng lai
Tô thêm cẩm tú sắc hoài quê hương.
1937
Nguyễn Đình Đâng